Kinh Qur'an ghi chép về sự ra đời của Chúa Giêsu

Theo truyền thống Kitô giáo hay theo sự khảithị của Kinh Qur'an trong Hồi giáo, sự ra đời của Chúa Giêsu là dấu hiệu (Āyah) được Đấng Thần Nhất mặc khải, cũng là sự bộc lộ ý chí (Qadar) của Ngài. Trong Kinh Qur'an, sự sinh ra của Chúa Giêsu là do Allah sai sứ thiên thần khảithị cho Maria, thông qua thân thể phụ nữ trinh tiết của nàng, và được tăng cường bởi Thánh Linh (Rūh, holy spirit) mà Allah ban tặng, nhằm sinh ra một nhân vật tiên tri sứ giả khác biệt với những con người thường tình. Chương 19, đoạn 16-37 của Kinh Qur'an kể lại sự ra đời của Chúa Giêsu như sau:

"Hãy kể trong Kinh này về Maria. Lúc đó nàng rời gia đình và lui về một nơi hướng Đông để tránh xa."

Nàng đặt một tấm màn che phần mình khỏi mọi người. Lúc ấy, Chúng Ta sai Rūh (Linh) của Chúng Ta đến nàng. Linh ấy hiển hiện trước nàng với hình dáng hoàn chỉnh như một người bình thường.

Nàng nói: "Ta cầu xin Vị Nhân Từ (al-Rahmān) cho ta được tránh xa kẻ này. Nếu ngươi là người sợ Chúa, thì đừng tiến gần ta."

Người ấy nói: "Ta chỉ là sứ giả của Chúa ngươi, sứ tới báo cho ngươi tin vui về một đứa con trai thanh khiết (Ghulām Zakī)."

Nàng nói: "Làm sao ta có con trai? Không bao giờ đàn ông nào chạm tới ta, ta cũng không phải người phụ nữ vô đạo."

Người ấy nói: "Chính là như vậy. Chúa của ngươi phán: 'Điều ấy đối với Ta là dễ dàng. Chúng Ta sẽ làm cho nó trở thành một dấu hiệu (Āyah) cho loài người và là một lời từ bi từ Chúng Ta. Việc ấy đã được định rồi.'"

Vì thế nàng đã thai bầu và lui về một nơi xa vắng."

Nỗi đau chớp dạ đẩy nàng đến gốc cây chà là. Nàng kêu lên trong đau đớn: "Ôi! Tôi ước gì tôi đã chết trước đây, rồi được lãng quên và không ai nhớ tới."

Lúc ấy có tiếng gọi từ dưới gốc cây: "Đừng buồn! Chúa của ngươi đã sắp đặt cho ngươi một suối nước dưới chân."

Hãy lắc cây chà là tới phía mình, rồi nó sẽ rơi xuống những trái chín mọng cho ngươi.

Ăn, uống đi! Sao cho mắt ngươi vui vẻ! Nếu ngươi gặp bất kì ai, hãy nói: 'Ta đã hứa kiêng ăn với Vị Nhân Từ (al-Rahmān), nên hôm nay ta sẽ không nói chuyện với ai cả.'"

Cuối cùng nàng mang em bé trở về với gia đình, người ta nói: "Ôi Maria! Ngươi đã làm một việc lạ lùng thật!"

"Ôi chị em của Aaron! Cha ngươi không phải kẻ xấu xa, và mẹ ngươi cũng không phải phụ nữ vô đạo."

Nàng chỉ tay về em bé, họ nói: "Làm sao chúng tôi có thể nói chuyện với một đứa bé sơ sinh trong nôi?"

Người bé nói: "Tôi là tôi tớ của Allah, Ngài đã ban cho tôi Kinh Thánh và làm cho tôi trở thành một tiên tri."

"Ngài đã phú cho tôi phước lành ở bất kỳ nơi đâu tôi ở, và Ngài đã phán rằng ta phải kinh cầu và nộp zakat (Zakāt) trong suốt cuộc đời."

"Ngài dạy tôi hành xử tốt với mẹ tôi, không để tôi bất hạnh hay gặp tai nạn."

"Vì vậy, tôi sẽ bình yên trong ngày sinh của tôi, ngày chết của tôi, và ngày tôi được sống lại."

Đó là Giêsu, con trai của Maria. Đó là sự thật mà họ đang tranh cãi.

Allah không cần con cái. Vinh quang cho Ngài! Khi Ngài quyết định một việc, Ngài chỉ cần nói "Hãy có", thì nó liền có.

Giêsu nói: "Allah quả là Chúa của tôi và Chúa của các ngươi. Vậy hãy thờ phượng Ngài. Đây là con đường ngay thẳng." Tuy nhiên, những phe phái khác nhau trong họ có ý kiến khác nhau về Giêsu. Khốn thay cho những kẻ không tin, chúng sẽ gặp Ngày Phán xét lớn!

Ngoài ra, Chương 3, đoạn 42-47 của Kinh Qur'an cũng kể về sự ra đời của Chúa Giêsu như sau:

"Lúc ấy, những vị thiên thần nói: 'Ôi Maria! Allah đã chọn mặt ngươi, tịnh sạch ngươi, và chọn ngươi vượt trên các phụ nữ trên thế giới.'"

"Ôi Maria! Hãy vâng lời Chúa của ngươi, hãy quỳ gối trước Ngài, và cùng những kẻ khác hãy quỳ gối."

"(Ôi tiên tri!) Đây là phần của những sự việc ngoài tầm mắt mà Chúng Ta khảithị cho ngươi. Ngươi không có mặt khi họ bốc thăm để xác định ai sẽ chăm sóc Maria; ngươi cũng không có mặt khi họ tranh cãi về chuyện này."

"Lúc ấy, những vị thiên thần nói: 'Ôi Maria! Allah mang đến cho ngươi tin vui bằng một Lời từ Ngài. Tên nó sẽ là al-Masīh Isa ibn Maryam (Đấng Mêsia Giêsu, con trai của Maria). Nó sẽ được tôn kính ở đời này và đời sau, và sẽ nằm trong số những kẻ được gần gũi với Allah. Nó sẽ nói chuyện với mọi người từ khi còn trong nôi và lúc lớn lên, và sẽ trở thành một trong những người tốt.'"

Nàng nói: "Ôi Chúa của tôi! Làm sao tôi có con khi chưa bao giờ một đàn ông nào chạm tới tôi?" Người ấy nói: "Allah sáng tạo theo ý chí Ngài. Khi Ngài quyết định một việc, Ngài chỉ cần nói 'Hãy có', thì nó liền có."

Hai đoạn kinh văn này vang vọng lẫn nhau, chứng minh rằng sự mang thai và sinh con của Maria là một phép lạ (mu'jizah) được Allah thực hiện. Do đó, Chúa Giêsu chính là dấu hiệu đặc biệt (Āyah) của Allah, khác biệt so với con người bình thường. Điều này cũng trực tiếp minh chứng rằng Giêsu không phải là con trai của Allah. Mọi sự vật đều được tạo dựng dưới sự kiểm soát của ý chí Allah, ngoại trừ chính Allah. Kinh Qur'an cũng đặc biệt nhấn mạnh rằng "Allah không sinh và cũng không bị sinh", khẳng định tính Nhất thần.

Chương 112 của Kinh Qur'an thể hiện rõ ràng điều này: "(Hãy nói: 'Ngài là Allah, Đấng Nhất thần, Allah vĩnh hằng, Đấng mà mọi vật khác cầu cứu. Ngài không sinh, cũng không bị sinh, và không có gì ngang hàng với Ngài.')

Hình tượng Chúa Giêsu trong Kinh Qur'an

Cả các nhà bình luận kinh thánh cổ điển lẫn hiện đại đều có những nhận xét tương tự về cách mà Kinh Qur'an miêu tả Chúa Giêsu, và những câu chuyện trong Kinh Qur'an cũng có sự tương ứng với Thánh Kinh. Giêsu được coi là "Con trai của Maria" (Ibn Maryam, Son of Maria), xuất hiện 33 lần trong Kinh Qur'an. Cách gọi này có thể có nguồn gốc từ Ethiopia.

Khi Muhammad bắt đầu truyền đạo, ông bị bách hại. Ông đã muốn các tín đồ của mình di cư đến vùng Đông Phi, nơi có người theo Kitô giáo ở Abysinia (Habashah, tức Ethiopia ngày nay), nhưng điều này không thành công. Tuy nhiên, cách gọi này có thể đã được mang về từ nơi đó. Kinh Qur'an không sử dụng cách gọi tương tự ("con trai của ai đó") cho những tiên tri sứ giả khác.

Cách gọi "Con trai của Maria" có ý nghĩa nhấn mạnh rằng Giêsu không phải là một con người bình thường, bởi vì ông không có cha, mà là một "người" được Allah tạo dựng đặc biệt. Nếu cha của Giêsu được biết đến, thì ông sẽ được gọi là "con trai của ai đó" như "con trai của Muhammad" (Son of Muhammad). Tiên tri Muhammad của Hồi giáo được gọi là "con trai của Abdullah" (Ibn Abdullah) hoặc "cha của Qasim" (Abū Qāsim). Hơn nữa, cách gọi "Con trai của Maria" nhấn mạnh rằng Giêsu là người được sinh ra, không phải là con trai được Allah sinh ra.

Kinh Qur'an nhấn mạnh bản chất nhân bản của sự ra đời của Giêsu khi nó viết:

"Đối với Allah, Giêsu (được tạo dựng) cũng giống như Adam vậy. Allah tạo dựng ông ta bằng đất, sau đó nói 'Hãy có', ông ta liền có. Đây là sự thật từ Allah, vì vậy đừng nghi ngờ."

Các nhà bình luận kinh thánh Hồi giáo đưa ra nhiều phiên bản giải thích về sự mang thai và sinh con của Maria. Những bình luận này có thể dựa trên các tài liệu hoặc truyền thuyết Kitô giáo. Chúng nhấn mạnh rất nhiều vào bản sắc của Maria. Tuy nhiên, Kinh Qur'an không đặc biệt đề cập đến bối cảnh bản sắc của Maria, mà nhấn mạnh rằng Allah sử dụng Maria để bộc lộ dấu hiệu của Ngài. Có lẽ do Kinh Qur'an miêu tả quá ngắn gọn, nên các nhà bình luận kinh thánh sau này có rất nhiều cơ hội để phát triển những ý tưởng này.

Kinh Qur'an đề cập rằng Maria được tịnh sạch, và được thiên thần ban tặng một con trai, tên gọi là al-Masīh ibn Mariyam. Người "con trai của người" này, al-Masīh, từ thơ ấu đã truyền đạt thông điệp của Allah. Về cơ bản, sự ra đời của Giêsu là nhắm vào dân Y-sơ-ra-ên, ông ta truyền đạo tin tức vui vẻ của Đấng Tạo hóa giữa các dân Y-sơ-ra-ên, minh chứng rằng sự ra đời của Giêsu có những giới hạn về không gian và thời gian.

Theo ngữ cảnh lịch sử, ông ta thực sự là Đấng Mêsia của dân Y-sơ-ra-ên. Theo gợi ý của Kinh Qur'an, bất kể các thế hệ sau đó giải thích quan hệ giữa Giêsu và Maria cũng như bản sắc của họ như thế nào, Giêsu không được Đấng Thần Nhất Allah chỉ định là hoá thân của Ngài. Tuy nhiên, sự ra đời của Giêsu được Rūh al-Quds (Thánh Linh) từ Allah tăng cường.

Do cha (liên hệ huyết thống) của Giêsu không được đề cập trong Kinh Qur'an, có lẽ vì lý do này, Maria thông qua Thánh Linh của Allah mà mang thai Giêsu, dẫn đến việc Giêsu bị hiểu nhầm là "Con của Thần" (Son of God). Tuy nhiên, Kinh Qur'an đề cập đến vai trò của Rūh al-Quds được Allah khởi động, điều này khó có thể phủ nhận.

Tại sao Giêsu được gọi là Masīh trong Kinh Qur'an? Các học giả có những giải thích khác nhau. Những người đời sau đã giải thích nó là Messiah (Đấng Cứu Thế), nhưng nếu dựa trên tiếng Do Thái, ý nghĩa của kinh văn Qur'an nên được giải thích là "the blessed one" (Đấng được phước lành), đó là danh hiệu của Giêsu, chứ không phải hoá thân hoặc đại diện của Allah.

Theo giáo lý Hồi giáo, Giêsu là "Đấng cứu chuộc", nhưng chính Đấng Tạo hóa không thực hiện hành động "cứu chuộc". Nếu con người muốn được cứu chuộc, họ phải "tự lực" tìm kiếm, hoặc nhờ sự hướng dẫn của các tiên tri sứ giả. Nếu chính Đấng Tạo hóa không phải là "Đấng cứu chuộc", thì Giêsu tự nhiên cũng không đồng nhất với Đấng Tạo hóa.

Người Hồi giáo gọi các tín đồ Kitô giáo là Masīhī, chỉ những người theo sau Giêsu và tiếp nối giáo lý của ông ta, tức là những người được cứu chuộc thông qua Giêsu. Cách gọi này giống như trong Hồi giáo gọi các tín đồ tuân theo giáo lý của Muhammad là Sunnī (Sunni), tức những người theo hành trạng của Muhammad.

Sự ra đời của Giêsu được Rūh al-Quds (Thánh Linh) tăng cường. Rūh (Linh) trong ý nghĩa của Kinh Qur'an, cho dù được sử dụng cho Giêsu hay cho con người bình thường, đều là sự tác động của Allah. Ban đầu, Đấng Tạo hóa đã thổi Rūh (hơi thở hoặc linh hồn) vào cơ thể của Adam (loài người), sau đó đã thổi Rūh vào cơ thể của Maria để mang thai Giêsu.

Cái Rūh này, một số Hồi giáo giải thích là "hơi thở của sự sống" (breath of life), và Kinh Qur'an cũng đề cập rằng các thiên thần theo lệnh của Allah sẽ đưa Rūh vào những tạo vật mà Ngài yêu thích. Liệu cái Rūh này có phải là một phần của Allah hay không thì khó có thể xác định rõ ràng.

Không còn nghi ngờ gì, Đấng Thần Nhất Allah thường xuyên sai các thiên thần làm công cụ để truyền đạt Rūh của ý chí Ngài. Dựa trên toàn bộ miêu tả của Kinh Qur'an, Rūh không sở hữu những thuộc tính hoặc bản chất của Allah. Nói cách khác, nó không phải là một phần của Allah, mà chỉ là một dấu hiệu được Ngài tạo dựng. Do đó, Giêsu, Adam và các con cháu của loài người sau đó không nên có bất kỳ tính thần thánh nào tương đương với Allah. Đây là điểm mà Kinh Qur'an đặc biệt nhấn mạnh về "Tính Nhất thần" (Tawhīd) của Allah, nhằm ngăn chặn sự thờ phượng đa신.

Tóm lại, theo giáo lý Hồi giáo, sự ra đời của Giêsu cũng là sự tạo dựng của Allah, một sự tạo dựng đầy ý nghĩa đặc biệt.